Trước khi vào khu gieo trồng, Hansam cẩn thận tiêm cho Cordis một liều thuốc dự phòng, bởi điều kiện căn cứ tạm thời này còn đơn sơ. Khu gieo trồng cũng không lớn, nhưng Cordis chẳng để tâm. Thứ nhất, cậu cảm thấy cơ sở vật chất nơi đây đã khá tốt rồi; thứ hai, việc có thể chọn ra được “đáp án đúng” từ hàng loạt thử nghiệm trong điều kiện hạn chế như thế này, đối với cậu mà nói, chỉ càng khiến trùng khác khâm phục hơn.
Hansam và nhóm nghiên cứu viên của anh ta đều là những trùng có năng lực cao, làm việc rất có trách nhiệm. Cordis cũng nhận ra qua cách Hansam nói chuyện và xử lý công việc, anh ta cực kỳ cẩn trọng và nghiêm túc, trùng này chỉ đang khiêm tốn chứ không phải giả vờ.
Rất nhanh, họ đã đến khu gieo trồng. Hansam đi trước mở cửa.
Khoảnh khắc cửa mở ra, Cordis liền ngửi thấy hương thơm đặc trưng của mùa gặt, mùi của cây trổ bông, của hạt chín. Cậu bước vào, trước mắt là cả một khoảng không gian ngập tràn màu xanh lẫn vàng nhạt, những luống cây thẳng tắp vươn lên trong ánh sáng rực rỡ. Phòng gieo trồng ấm áp, hệ thống mô phỏng gió nhẹ thổi, không khí khô thoáng, phảng phất hương tự nhiên dịu mát.
Toàn bộ căn phòng không lớn, nhưng lại khiến trùng khác có cảm giác rộng mở và tràn đầy sức sống.
Đây là lần đầu tiên Cordis tận mắt nhìn thấy mô hình trồng lương thực trong nhà kiểu này, cậu thực sự bị chấn động.
Hansam giải thích sơ lược về nguyên lý gieo trồng, đồng thời nói rõ lý do có thể nhanh chóng đạt được kết quả khả quan như vậy là vì được quân đoàn phê duyệt và hỗ trợ tài nguyên đặc biệt nhanh. Nếu không có loại dịch dinh dưỡng thực vật đặc chế dùng để nuôi cây, họ còn phải mất nhiều thời gian hơn, thậm chí đến giờ có lẽ vẫn đang ở giai đoạn thử nghiệm thứ hai, hạt giống mới chỉ nảy mầm nhỏ xíu.
Cordis biết rõ loại dịch dinh dưỡng này, quân đoàn từng dùng nó ở nông trường để nuôi đậu đất. Nghe nói giá thành cao đến mức khiến trùng khác hít một hơi, nhưng đổi lại, chỉ cần một vụ có thể đạt năng suất bằng mười mấy mùa thu hoạch thông thường.
Cậu thầm nghĩ, từng hạt lương thực nơi đây đều là tiền tươi thóc thật đổ xuống, quý giá đến mức khiến trùng khác không dám lãng phí.
Cordis không khỏi nghĩ đến khả năng sinh trưởng nhanh bất thường của những thực vật này. Liệu tốc độ đó có mang theo rủi ro nào không? Nhưng cậu không chuyên về sinh học, trong đầu chỉ có một suy nghĩ mơ hồ – “dục tốc bất đạt” – mà chẳng biết diễn đạt thế nào cho đúng.
Giấu đi thắc mắc trong lòng, Cordis đi quanh khu gieo trồng, quan sát kỹ từng hàng cây. Những loại lương thực ở đây phần lớn cậu chưa từng thấy qua, thân cây cao khỏe, ít rễ phụ, mỗi tua chỉ mang vài bông hạt, hạt no tròn nhưng số lượng trên mỗi cây lại không nhiều.
Cậu không vội đặt câu hỏi, chỉ im lặng quan sát hết một lượt.
Sau khi đi qua toàn bộ các phòng gieo trồng, niềm vui ban đầu trong lòng Cordis dần lắng xuống. Cậu nhận ra còn rất nhiều vấn đề cần cải thiện, và rằng con đường để đạt đến “tự do lương thực” vẫn còn rất dài.
Trong lúc suy nghĩ, lông mày Cordis bất giác nhíu lại. Cậu tổng hợp lại các điểm mình phát hiện được, rồi thỉnh thoảng liếc sang Hansam, cân nhắc xem nên mở lời từ hướng nào.
Frappel, trùng từ đầu vẫn yên lặng, đột nhiên cất tiếng: “Giờ có thể nghỉ ngơi một chút rồi bàn tiếp.”
Hansam lúc này mới nhận ra mình đã mải mê trao đổi với Cordis, vô tình quên mất sự có mặt của tướng quân. Nghe Frappel nói, anh ta giật mình, không khỏi thấp thỏm trong lòng.
Họ quay lại mặt đất, đi thẳng đến phòng họp.
Phó quan đã sắp xếp xong công việc trong căn cứ tạm thời, vừa hay đến báo cáo tiến độ cho Frappel.
Cordis không muốn xen ngang, liền hỏi nhỏ Hansam có thể đến văn phòng của anh ta không, để bàn kỹ hơn về những vấn đề cậu vừa phát hiện.
Hansam tất nhiên rất vui mừng, vừa muốn nghe ý kiến của Cordis, vừa nhân cơ hội tránh khỏi bầu không khí căng thẳng.
Hai trùng đổi sang văn phòng của Hansam. Cordis lần lượt nêu ra những điều mình nhận thấy, Hansam cũng trình bày quan điểm của anh ta. Cả hai cùng thảo luận về không gian sinh trưởng, tỷ lệ phân bón, hướng chọn giống, và cả phương án lai tạp.
“… Cảm ơn ngài đã chỉ ra những vấn đề đó, Trung úy Cordis. Ngài cho tôi rất nhiều ý tưởng mới!” Hansam vui mừng ra mặt, đôi mắt sáng lên, giọng nói tràn đầy phấn khích.
Cordis nhận ra kiểu trùng toàn tâm toàn ý với công việc nghiên cứu như Hansam thật dễ nói chuyện. Chỉ cần lời góp ý có thể giúp ích cho họ, cuộc trao đổi liền trở nên vô cùng ăn ý.
Hansam chưa từng được nhận vào Viện Nghiên cứu Đế quốc. Sau khi học xong chương trình nâng cao, anh ta đã nộp đơn vào hai công ty sản xuất dịch dinh dưỡng lớn, nhưng đều bị từ chối. Không còn ai đặt kỳ vọng vào anh ta nữa. Sau đó, anh ta bị điều đến quân đoàn biên giới, công việc hàng ngày chỉ là hỗ trợ tuyến đầu phân tích vật liệu từ tinh thú, công việc đơn điệu đến mức khiến anh ta chán ghét cả phòng nghiên cứu.
Anh ta chưa từng nghĩ có một ngày mình lại được đứng trong phòng thí nghiệm, được nghiên cứu loại đề tài khiến bản thân đam mê, được một lần nữa khơi dậy ngọn lửa trong lòng.
Trung úy Cordis không chỉ là một đầu bếp tài năng, mà còn là một trùng hiểu biết sâu rộng, đúng là ánh sáng soi đường cho những trùng làm nghiên cứu như anh ta.
Khi Hansam định noi gương Frappel mà trình bày hẳn một bản kế hoạch phát triển tiếp theo, Cordis lập tức ngăn lại, nói anh ta nên bàn bạc cùng đồng nghiệp, đừng lãng phí thời gian với cậu. Những gì cậu cần góp ý đã nói hết rồi, phần còn lại là việc của họ- những chuyên gia thật sự.
Cordis không để ý đến ánh mắt đầy xúc động của Hansam. Sau khi “mát xa tinh thần” cho vị nghiên cứu viên này xong, cậu cảm thấy mình cũng nên tìm gì đó để ăn.
Từ lúc đặt chân xuống tinh cầu đến giờ, họ chưa uống ngụm nước nào, chưa ăn miếng gì, thậm chí cũng chưa nghỉ ngơi. Vừa hạ cánh đã bắt tay vào công việc, giờ xử lý xong rồi, cậu đói đến mức ruột gan co rút.
Nếu không ăn sớm, chắc cậu sẽ phát điên mất.
Cordis quay lại phòng họp vừa rồi, nhưng bên trong trống không. Nghĩ một lát, cậu gửi tin nhắn cho Ike và Reuel, hỏi xem bọn họ đang ở đâu.
Tín hiệu ở tinh cầu này mạnh hơn tinh cầu nấm nhiều, tin nhắn gửi đi chưa đầy một phút đã nhận được hồi âm, Ike và Reuel đều trả lời rằng họ vẫn đang bận công việc.
Thoạt nhìn Lục Tinh có vẻ khá hơn tinh cầu nấm rất nhiều, nhưng thực tế cũng không hơn được bao nhiêu. Công tác hậu cần hỗn loạn, tất cả đều phải dựa vào đám quân thư làm việc đủ chăm chỉ mới miễn cưỡng không để mọi thứ sụp đổ.
Hệ thống chữa trị ở đây lại là một hố sâu khác. So với quân thư trên tinh cầu nấm bị dày vò về thể xác, thì quân thư ở Lục Tinh lại có vấn đề tâm lý nghiêm trọng hơn.
Nơi này không có nấm thơm để pha vào dịch dinh dưỡng, mỗi ngày chỉ có thể uống loại dịch dinh dưỡng khó nuốt, đối với quân thư mà nói là một khảo nghiệm lớn.
Căn cứ ở đây cũng giống như những căn cứ khác, có nhà ăn chuyên dụng, do người máy giám sát, miễn cưỡng duy trì được thể trạng cơ bản cho quân thư.
Nhưng bộ phận quân thư đồn trú ở đây, ít nhất đều đã từng được ăn đồ ở nhà ăn mà Cordis cải cách. Khi tín hiệu thông suốt, bọn họ còn thường xuyên có thể truy cập diễn đàn nội bộ quân đoàn Z11, nhìn thấy đồng đội ở hậu phương khí thế ngất trời thảo luận xem hôm nay trong nhà ăn có món gì ngon.
Một bên phải chịu đựng dịch dinh dưỡng đắng nghét, một bên lại ngóng trông nuốt nước bọt trước những mô tả mỹ thực trên võng, mà nhiệm vụ ở đây không xong thì đám quân thư công tác bên ngoài như bọn họ không thể trở về đơn vị. Điều đó khiến thời gian ngoài giờ làm việc của quân thư trên Lục Tinh trở nên khô khan, tiêu điều.
Chất lượng công việc vẫn có thể dựa vào tố chất chuyên nghiệp mà hoàn thành hoàn mỹ, nhưng sự mệt mỏi của tinh thần và uể oải trong lòng thì rất khó tự khống chế.
Cordis đọc tin Reuel trả lời, chỉ cảm thấy đám quân thư công tác bên ngoài này thật sự rất đáng thương.
Cậu không muốn thiên vị bên nào, liền quyết định cũng nên an ủi một phen quân thư trên Lục Tinh.
Cordis nhắn Ike chuẩn bị giúp ít dụng cụ làm bếp cần dùng ở nhà ăn, lại dặn Reuel rằng cậu sẽ làm một bữa ngon cho họ, để hai anh ta ráng làm việc cho tốt, chẳng bao lâu nữa là được ăn đồ ngon rồi.
Sau đó, Cordis lấy ra ống dịch dinh dưỡng trước đó Buck đưa cho cậu, ngửa đầu uống một ngụm giải quyết tạm cái bụng đói, rồi mới ra ngoài tìm nguyên liệu nấu ăn.
Toàn bộ tinh cầu xanh rì như thế, dù chỉ hái ít rau dại cũng đủ để cải thiện bữa ăn dịch dinh dưỡng nhàm chán cho mọi trùng, với tay nghề của cậu, Cordis rất tự tin có thể làm ra món ngon, tuyệt đối khiến quân thư hạnh phúc hơn nhiều so với chỉ uống dịch dinh dưỡng.
Huống chi trong không gian của cậu còn cất một ít nấm, vốn định mang về từ từ ăn dần, nhưng bây giờ lấy ra dùng để cải thiện bữa ăn cho quân thư ở đây, cậu cũng không thấy tiếc.
Nghĩ xong, Cordis quyết định lập tức ra ngoài.
Ở tinh cầu nấm, môi trường bên ngoài tương đối nguy hiểm, hộ vệ quân thư vẫn luôn túc trực bên cạnh chú ý đến cậu. Đến Lục Tinh, trong căn cứ an toàn hơn nhiều, khi tiếp nhận bàn giao, hộ vệ quân thư và quân thư căn cứ phối hợp với nhau, đi theo Cordis tham quan xong thì lại tản ra làm việc.
Cordis hiểu rất rõ bản thân: chỉ số vũ lực của cậu không đủ. Nếu muốn ra ngoài, nhất định phải tìm được một quân thư hộ vệ kiêm luôn khuân vác nguyên liệu nấu ăn.
Nhưng hiện tại cậu không biết quân thư hộ vệ đang ở đâu.
Cậu đứng trước cổng lớn căn cứ, nghĩ xem nên gửi tin cho Frappel hỏi thẳng, hay tìm một quân thư trong căn cứ để hỏi về sắp xếp an ninh, hoặc là tiện tay lôi một quân thư tuần tra đi theo mình.
Chưa kịp nghĩ xong, Frappel đã xuất hiện.
Anh giống như thủ lĩnh bộ lạc đi săn trở về. Một tay xách năm sáu con chim trắng bị trói chung với nhau, đột ngột hiện ra từ phía chân trời. Sau lưng anh là một đôi cánh màu lam ánh kim phản xạ ánh sáng, nâng anh lơ lửng giữa không trung, nhanh chóng bay về phía căn cứ. Khuôn mặt tuấn mỹ vẫn giữ vẻ lãnh tĩnh như thường, đôi mắt xám lam như sắc cánh, sắc bén và thu hút.
Từ khoảng cách xa như vậy nhìn lại, trong khoảnh khắc đó Cordis có cảm giác như linh hồn mình bị cuốn đi mất một nhịp.
Frappel đáp xuống cách Cordis không xa. Mái tóc ngắn màu bạc được chải gọn gàng bị gió thổi tán loạn. Anh ném đám chim trắng xuống đất, thu cánh lại.
Trong mắt Cordis vẫn còn lưu lại một vệt lam nhạt. Cậu nhìn chằm chằm Frappel, ánh mắt vẫn chưa kịp dời đi.
Cậu biết quân thư đều có cánh. Tổ tiên của trùng tộc là côn trùng, tuy hiện tại hình thái côn trùng bên ngoài đã thoái hóa, nhưng để được gọi là Trùng tộc, trên thân mỗi trùng vẫn giữ lại một vài đặc trưng, trùng đực coi trọng râu, trùng cái coi trọng cánh.
Với quân thư, cánh vẫn là biểu tượng trực tiếp nhất của sức chiến đấu.
Cordis nhớ rất rõ đoạn video chiêu mộ binh sĩ mà cậu từng xem, đám quân thư trong đó mở ra những đôi cánh mỏng như cánh chuồn chuồn.
Nhưng đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy một quân thư triển khai cánh của mình ở khoảng cách gần như vậy trong hiện thực.
Frappel vốn đã rất đẹp. Khi hiện rõ đặc trưng Trùng tộc, anh lại càng mang theo một vẻ đẹp yêu dị khó diễn tả.
Trước nay Cordis luôn xem anh như một “nhân loại khác chủng tộc”, chỉ là thân thể cường tráng hơn trùng bình thường một chút. Nhưng lúc này, khi tận mắt thấy đặc thù Trùng tộc của Frappel, vẻ đẹp vượt xa cả trùng tộc kia lại khiến tim Cordis run lên, như có ai đó gõ vào nơi sâu nhất trong linh hồn.
Khi Frappel đứng vững trên mặt đất, anh chợt có chút hối hận vì vội quay về mà không gọi xe bay, chỉ có thể dùng cánh lao một mạch.
“Cánh của anh đẹp thật.” Miệng Cordis hơi khô, lời khen nói ra cũng có chút khô khốc. Sợ Frappel không tin, cậu cố gắng chớp mắt mấy cái, dùng ánh mắt truyền đạt sự chân thành: “Thật đó.”
Frappel do dự một chút: “Cảm ơn.”
Cordis đang căng thẳng, nhưng thấy Frappel cũng có vẻ không được tự nhiên, cậu lại thả lỏng hơn. Cậu mỉm cười, bước tới gần vài bước, nhìn đám chim vừa bị ném xuống đất. Chúng có bộ lông trắng dài, thân hình hơi giống ngỗng, nhưng mỏ nhọn hơn nhiều.
“Đây là gì vậy?”
“Chim trắng.” Frappel trả lời.
Cordis nghe xong liền hiểu đây lại là một loài chưa được đặt tên tử tế. Cậu đổi cách hỏi: “Sao anh lại đột ngột ra ngoài đi săn thế?”
Frappel hơi nhíu mày, đáp gọn: “Có vài chuyện không vui.”
Cordis gật đầu: “Vậy vừa hay, tôi đang muốn tìm trùng cùng đi ra ngoài kiếm ít nguyên liệu nấu ăn, tiện thể an ủi quân thư bên này. Giờ anh mang nguyên liệu về sẵn rồi, tôi khỏi phải đi nữa.”
Frappel gật đầu: “Nếu không đủ, tôi lại đi.”
“Bọn chim trắng này nhiều lắm sao?” Cordis tò mò. Dưới đất có năm con chim trắng, mỏ và móng đều sắc nhọn, nhìn qua đã biết không dễ đối phó. Xét kích cỡ, chắc chúng là cá thể mạnh trong quần đàn, số lượng chắc không quá nhiều chứ?
Frappel gật đầu: “Bọn chim trắng này tụ tập ở ven sông gần đây, chuyên bắt cá trong nước. Cậu cần cá không?”
Ánh mắt Cordis cong lên, nhưng cậu lắc đầu: “Không cần vội. Chúng ta thử xem thịt chim trắng ngon không đã. Đừng để anh tốn công vô ích.”
Frappel nghĩ thấy cũng đúng, bèn gật đầu đồng ý.
Cordis do dự một chút, rồi không nhịn được nhìn chằm chằm Frappel: “Tôi có một thắc mắc nhỏ.”
Frappel khẽ nhíu mày khó nhận ra: “Gì vậy?”
“Ờ… Khi anh bung cánh ra, có làm rách quần áo không?” Cordis cảm thấy câu hỏi này vừa thốt ra là phá tan hết khí chất thần bí ngầu lòi của Frappel, nhưng cậu thật sự rất tò mò.
“……”
Vừa rồi Frappel còn thấy hối hận vì để lộ cánh trước mặt Cordis, nhưng lúc này lại chợt nhận ra, từ khi tỉnh lại ở bệnh viện đến giờ, Cordis đúng là sống lại một lần nữa. Cậu hoàn toàn không có chút nào sợ hãi hay buồn bã với cánh của anh, ngược lại chỉ lo… quần áo có bị rách không. (Cordis bị mất cánh)
Frappel không nói gì, chỉ xoay người lại, để Cordis tự mình nhìn xem đáp án.